Business is booming.

Kể lại kỉ niệm của em với mẹ

Kể lại kỉ niệm của em với mẹ

Bài làm

Sâu bên trong xóm là khu chợ cóc. Má tui làm bác sĩ ở một bệnh viện lớn, ai trong xóm cũng biết. Dăm bữa, lại có người trong chợ tới đập cửa, nhờ cấp cứu. Bất kể trưa trật hay khuya khoắt, nếu ở nhà, cứ nghe gọi là má cắp túi thuốc, chạy xất xả, nhưng chẳng bao giờ lấy một đồng tiền công.

Ởchợ, có cô Hai Cù Là, bữa bán rau củ, bữa xoay qua bán quần áo con nít đổ đống, rồi có hôm ngồi thu lu sau cái cần xé đầy ắp hột gà hột vặt. Cô Hai nghèo xơ, bầy con lắp xắp. Đã vậy lại hay đau bịnh. Cứ nghe mây đứa con cô Hai đập cửa báo mẹ nó xỉu giữa chợ, má tui quơ thêm chai thuốc bổ, lọ dầu cù là mang cho cô. Thếnhưng hôm sau, đã thấy giữa chợ cô Hai dang nắng. Má tui kêu trời, cô Hai cười, giải thích trơn trụi: “Nghi bán một ngày thì tụi nhỏ khỏi ăn một ngày, bác sĩ ơi!”.

Người trong chợ hay mang quà biếu má, khi chục cam to tướng, khi con cá lóc còn bơi đùng đùng… Má chỉ nói: “Tui nhận cũng được, nhưng lần sau bác bệnh, tui không chữa đâu nghe!”. Người biểu cười lón lén. ôm quà về. Thế nhưng riêng với cô Hai Cù Là lại khác. Khi cô rụt rè mang qua nhà tui bó rau, hay mấy cái hột gà nhỏ xíu bọc giấy báo nhàu nát, má tôi nhận hết cám ơn vui vẻ. Tui không hiểu nổi má.

Xem thêm:  Bài viết số 6 lớp 6 văn tả mẹ

Năm tui học lớp 5, má dắt về con gái lớn của cô Hai. Nhỏ Cúc ở nhà tui, ban ngày phụ dọn dẹp, nấu nướng, giặt đồ. Sau bữa cơm tốimá ép nó qua lớp học bổ túc. Tui chẳng khoái nhỏ Cúc. Nó nấu nướng ăn dở, việc nhà vụng về. Nhưng má chẳng bao giờ nghĩ tới việc tìm người giúp việc khác. Một bữa, tự dưng nhỏ Cúc nổi hứng mang đôi giày vải của tui ra chà rửa. Trưa về, nhìn đôi giày thôi màu nhoe nhoét trên dây, tui hét lên giận dữ. Thủ phạm thò đầu ra, lãnh trọn hai chiếc giày bay vào bụng. Nó túm tóc tui, giựt luôn. Hai con nhóc níu chặt nhau, hét inh ỏi.

Từ nhà sau má chạy lên, gỡ hai đứa ra. Tui khóc nức nở. Nhỏ Cúc ngồi một góc, mặt lầm lì. Tui nhỏm phắt dậy, gom bao nhiêu bực bội lâu nay hét lên: “Tao ghét mày, ghét cả mấy quả trứng mớ rau dở ẹc má mày đem qua đây.Giáng xuống tui một cái nảy đom đóm, má đánh tui. Lần đầu tiên. Tui bật khóc, lặng đi. Nhưng chính lúc đó thì nhỏ Cúc lại bưng mặt khóc.

Nhỏ Cúc bỏ đi. Ngay tối hôm đó, má đi vô xóm chợ kiếm. Nó không chịu trở lại. Tui cũng giận má, chẳng nói năng gì. Chủ nhật, má gọi tui dậy sớm để cùng má tới nhà cô Hai xin lỗi nhỏ Cúc. Tui còn chần chừ thì đã nghe tiếng đập cửa. Cô Hai dẫn con gái đến, đứngbồn chồn trước cổng nhà. Má và cô Hai nói chuyện thiệt lâu. Má đẩy tui ra: “Xin lỗi bạn, mau!”. Tui lúng búng nói theo. Bỗng cười. Nhỏ Cúc cười theo. Thế là hoà.

Xem thêm:  Kể lại một câu chuyện về việc thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng

Nhỏ Cúc ở nhà tui cho đến lớn. Học xong bổ túc nó đi học may, rồi mở tiệm, đỡ đần cô Hai Cù Là. Nó coi má tui như người mẹ thứ hai. Mãi sau này, tui mới hiểu má mình phần nào. Không chỉ dạy tôi sống đừng vụ lợi, biết giúp người, má còn dạy tui cách đón nhận lòng biết ơn của người khác, để không ai buồn tủi, mặc cảm vì sự nghèo khó của mình. Chẳng bao giờ má nói những điều ấy bằng lời. Chỉ làm thôi.

Comments are closed.