Business is booming.

Viết một bức thư cho người bạn thân về ước mơ của mình

Viết một bức thư cho người bạn thân về ước mơ của mình

Bài làm

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 1 tháng 4 năm 2018!

Thư thương nhớ!

Thư ơi, giờ ở dưới đó chắc Thư buồn nhiều vì mình về thành phốrồi! Thư nhỉ? Mình còn nhớ rất rõ những chiều mùa hạ, chúng mình khoác tay nhau cùng đi quanh dòng sông. Rồi những đêm trăng sáng, chúng mình leo lên cây chơi, lại có khi ngủ quên luôn tới sáng. Thư còn dạy mình chăn trâu nữa. Ôi, nếu mà kể lại thì không tờ giấy nào kể hết được những kỷ niệm tuổi thơ của tụi mình. Phải không Thư?

Lần trước, Thư đã kểcho mình nghe ước mơ làm y sĩ của Thư. Ước mơ ấy thật đẹp, nếu quyết tâm thì cậu sẽ làm được chứ không hề viễn vông đâu, Thư ạ! Mình luôn ủng hộ cậu dù thế nào. Hôm nay, như lời hứa, mình sẽ kể cho Thư nghe ước mơ của mình. Đầu thư, mình chúc Thư luôn khỏe mạnh!

Thư thân mến! Từ cái ngày ấy,cái ngày bắt đầu ước mơ này. Hôm ấy, mình lỡ thốt ra lời nói làm cô Dung buồn mà cô không hề trách mắng lại ân cần, độ lượng giải bày sự khúc mắc cho mình rõ. Từ đó, mình thấy sao tình thầy trò thiêng liêng, cao đẹp thế! Và trở thành giáo viên là ước nguyện của mình. Mình nghĩ, muốn làm cô giáo phải bắt đầu tập từ bây giờ thôi.

Xem thêm:  Phân tích giá trị hiện thực của đoạn trích Vào phủ chúa Trịnh trong tác phẩm Thượng kinh kí sự của Lê Hữu Trác – Văn mẫu lớp 11

Thế là cứ mỗi chiều, mình tập hợp các đứa trẻ trong xóm lại để dạy chúng. Bọn trẻ lao nhao, thích thú. Chúng tranh nhau viên phấn, cái bảng. Vui lắm Thư ạ! Mình cũng viết chữ lên bảng rồi tập cho tụi nó đọc, dạy tụi nó viết. Thếmà chẳng đứa nào đọc thành lời, viết thành chữ cả. Tuy vậy mình rất yêu quý chúng nó. Mấy lần đang giờ tập viết, bé Hoài đòi chơi búp bê. Mình bảo đang giờ học, không được chơi. Nó khóc òa lên. Chẳng biết làm thế nào, tớ đành vào nhà bê mấy con búp bê cũ mèm ra. Mấy con búp bê chẳng có gì đẹp, đã thếlại có con bị cụt tay, cụt chân mà bọn trẻ cứ mân mê, ôm ấp mãi. Bọn trẻ cứ tấm tắc khen đẹp… Lúc nhìn thấy thế, Thư ơi! Mình thấy tội nghiệp bọn nhỏ quá! Tiếp theo sau đó, mình cho bọn trẻ học vẽ. Chúng nó vẽ lung tung và nguệch ngoạc hết sức nhưng mình cũng chấm điểm và cho lời phê. Đứa bảy, đứa tám, đứa nào cũng vui mừng khoe điểm của mình.

Có buổi mình đang dạy thì tự nhiên mẹ về. Mình vội vàng dọn dẹp mọi thứ núp sau cửa và giải tán bọn trẻ. Nhưng rồi, mẹ cũng phát hiện Mẹ xoa đầu tớ, mắng yêu: “ Gớm! Con gái mẹ mới lớp năm mà đòi làm có giáo cơ đấy!”. Mẹ làm mình thẹn, đỏ cả mặt. Ngày đó, mình cứ nghĩ sẽ không làm cô giáo nữa nhưng ít hôm sau đó. bọn trẻ năn nỉ mình đừng bỏ dạy, vì: “Cô ơi! Em thương cô lắm!” có đứa khóc bật khóc nức nở. Bỗng nhiên, mình thấy mũi mình cay cay, mình đã khóc và hứa với bọn trẻ sẽ tiếp tục dạy chúng. Thếlà chúng hò reo tán thướng. Thư đọc tới đây chắc thấy buồn cười lắm nhưng tớ kể không phải là truyện cười đâu. Mình không nỡ bỏ những đứa trẻ đáng yêu ấy tí nào.

Xem thêm:  Giải bài tập Ngữ văn lớp 6 bài 1: Từ và cấu tạo từ tiếng Việt

Thư yêu quý! Từ khi “dạy học” mình mới hiểu rõ sự cực khổ của cô giáo và cảm thấy thương cô nhiều hơn. Thư ạ! Mình tự dặn lòng phải học hỏi nhiều điều để làm một cô giáo giỏi khi đứng trước lũ “học trò nhỏ” của mình!. Tối đến, khi chuẩn bị bài cho ngày hôm sau xong rồi, mình lấy giấy chiếc góp thành những quyển tập nho nhỏ và viết chữ mẫu vào vở, nắn nót từng nét chữ, lúc thanh lúc đậm, để ngày hôm sau phát cho các em tập đồ, tập viết. Mình ngồi trong đêm một mình mà cả lòng mình, tâm hồn mình gửi về các em. Thì ra, những đêm cô giáo thức khuya chấm bài là cực khổ, mệt mỏi là vì thương học sinh quá mà thôi. Thư ạ, làm một cô giáo là mệt như vậy đấy nhưng có cái vui của nó. Đang mệt mỏi nhưng nghĩ đến nhưng gương mặt bé nhỏ, tươi sáng lên đến vui mừng khi mình trao cho bọn nó vào ngày mai là mình thấy cái mệt mỏi nó biến đi đâu mất. Ước mơ của mình như thế đấy. Mình sẽ cốgắng hơn nữa để ước mơ ấy sớm được thực hiện. Vào lớp, mình chăm chú lắng nghe cô giảng bài, chỗ nào chưa hiểu mình mạnh dạn phát biểu. Những bài làm sai, mình xem kỹ chỗ sai và tự rút kinh nghiệm để lần sau không sai nữa. Những bài tập cô giao về nhà, mình làm hết tại lớp. Để làm cô giáo là phải thế đấy… Thư ạ!

Xem thêm:  Tả cô giáo hoặc thầy giáo đã từng dạy dỗ em và để lại trong em nhiều kỷ niệm

Thư thân mến! Những điều mình kể trên, Thư hình dung ra được chứ? Ngày xưa mình ước mơ

Comments are closed.